thám tử

-

Công ty thám tử

-

Dịch vụ thám tử

DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ "NHANH - CHÍNH XÁC - UY TÍN" - LIÊN HỆ TOÀN QUỐC: 1900. 599. 979

THÁM TỬ VDT » TRUYỆN TRINH THÁM » Thám tử Sê-Lốc-Cốc: Vụ mất ba con đà điểu

Thám tử Sê-Lốc-Cốc: Vụ mất ba con đà điểu

Bài này có 236 lượt xem

Thámtửtư VDT Hà Nội – Ca trực hôm nay của thám tử Sê-Lốc-Cốc yên ắng đến ngạc nhiên. Suốt cả ngày chẳng có chuyện gì xảy ra. Buổi tối cũng vậy. Đến gần nửa đêm, khi thám tử đang định ngả mình một chút trên chiếc đi-văng thì chuông điện thoại bỗng reo vang.


- Xin chào thám tử ! Tôi là giám đốc vườn thú thành phố. Xin lỗi đã làm phiền ngài vào lúc quá khuya thế này.
- Không sao ! Có chuyện gì ông cứ nói đi ! Tôi sẵn lòng giúp đỡ mà ! – Thám tử trả lời.
- Chúng tôi vừa bị mất mấy con đà điểu ba tháng tuổi mới nhận từ nước ngoài về. Do sự bất cẩn của một nhân viên nên những con chim đã trốn đi đâu mất. Tuy không phải là vụ mất trộm nhưng chúng tôi vẫn muốn nhờ thám tử giúp đỡ để sớm tìm ra những con chim quý ấy.
- Ông yên tâm ! Tôi sẽ đến ngay – Thám tử Sê-Lốc-Cốc đặt máy rồi vội vã lên xe tới vườn thú thành phố.
Chỉ ít phút sau, ông đã gặp và trò chuyện với người lái xe tải của vườn thú. Đó là một chàng trai mặc bộ áo liền quần bằng vải bò xanh, đầu đội mũ lưỡi trai quay ngược ra sau gáy. Qua câu chuyện, thám tử được biết những con đà điểu còn chưa kịp tới vườn thú. Chúng bị mất ngay trên đường từ sân bay về thành phố.
- Thưa thám tử ! Tất cả chỉ tại bóng đá thôi ạ ! – chàng trai thừa nhận – Lúc 11h20 đêm nay, đài truyền hình truyền trực tiếp trận đấu giữa Bra-zin và Ac-hen-ti-na. Tôi là người nghiện bóng đá khủng khiếp, có thể nói là không thể sống thiếu nó được. Vậy mà ông Moóc-giơ – giám đốc vườn thú – lại yêu cầu tôi đi sân bay chở đà điểu về. Tôi đành phải nhận lời vì không còn cách nào khác. Khi tôi làm xong mọi thủ tục nhận hàng ở sân bay thì thời gian hầu như chẳng còn là bao. Tôi đánh liều quyết định sẽ lái xe đi đường tắt cho nhanh, may ra có thể kịp xem bóng đá. Tôi đặt lồng chim vào thùng xe, cài chốt cẩn thận rồi lái xe vào con đường đất xuyên qua cánh rừng. Tôi không ngờ con đường ấy lại xóc thế, càng đi càng lắm ổ gà. Nhưng quay lại thì ngại nên tôi cứ cố lái xe. Đi được một đoạn, tôi dừng xe xem lũ chim thế nào, có chịu được xóc không. Không ngờ tôi vừa mở chốt cửa thùng xe thì cả ba con chim bay vọt ra ngoài. Tôi chỉ kịp ngẩng đầu nhìn theo chúng. Có lẽ là do xóc quá nên cánh cửa lồng chim đã bị bật ra từ trước khi tôi mở thùng xe. Ngay sau đó, tôi đã cố tìm nhưng chắc thám tử cũng hiểu, tìm chim trong rừng giữa