Allan Pinkerton (1819-1884) – người sáng lập văn phòng thám tử Pinkerton lừng lẫy

Vì những nhân viên cảnh sát luôn theo cạnh ông dù ở bất kỳ đâu nên Tổng thống thường thấy bất tiện và đã nhiều lần yêu cầu họ giữ khoảng cách xa với ông. Năm 1865, nhân viên bảo vệ John Parker tháp tùng Tổng thống Lincoln đến nhà hát Ford. Đáng lẽ ra John Parker phải đứng gác ngay trước cửa lô ngồi dành riêng cho ông Lincoln nhưng anh ta đã rời khỏi vị trí đi xem kịch và thậm chí còn bỏ đi ra hẳn bên ngoài nhà hát. Cũng chính vì vậy mà John Wilkes Booth – một diễn viên có cảm tình với phe miền Nam đã vào được lô riêng của Tổng thống Lincoln và găm một viên đạn vào đầu ông.

Cùng ngày hôm đó, một đồng bọn của John Wilkes Booth cũng âm mưu ám sát Phó tổng thống Andrew Johnson và tướng Grant – Tổng Tư lệnh quân đội miền Bắc.

Trong 12 năm sau sự kiện này, hàng loạt vụ ám sát chính trị gia đã xảy ra trên khắp nước Mỹ, số chính trị gia đã bị ám sát trong thời gian này lên tới 24 người. Mặc dù như vậy, tổng thống Mỹ vẫn chưa có lực lượng bảo vệ chuyên trách. Sau khi chiến tranh kết thúc, lực lượng cảnh sát chuyên trách tuần tra xung quanh Nhà Trắng cũng bị giải tán và đội cảnh sát bảo vệ tổng thống cũng giảm xuống chỉ còn 3 người.

Ngày 2/7/1881, Tổng thống thứ 20 là James Garfield chết do bị ám sát bởi Charles J.Guiteau – một kẻ thần kinh không ổn định. Sau cái chết của ông Garfield, đội bảo vệ tổng thống vẫn chỉ có 3 nhân viên cảnh sát bình thường và không hề được huấn luyện đặc biệt về chuyên môn bảo vệ yếu nhân.

Một điều trớ trêu là tiền thân của Sở Đặc vụ bảo vệ được thành lập ngay trước khi Tổng thống Lincohn bị sát hại có vài giờ đồng hồ. Hôm đó, Bộ Tài chính đề nghị Tổng thống Lincohn phê chuẩn cho phép Bộ này thành lập một đơn vị đặc biệt chuyên tấn công loại tội phạm sản xuất tiền giả khi đó đang hoành hành ở nước Mỹ và đặt tên cho đơn vị này là Ban đặc vụ. Sau cái chết của Tổng thống Lincohn, việc này rơi vào quên lãng và đến tận năm 1865, Ban đặc vụ này mới được chính thức thành lập.

Ban đầu, Ban đặc vụ chỉ có 10 nhân viên và 1 chỉ huy. Các nhân viên đặc vụ đều được tuyển lựa trong số các thám tử tư và quân nhân đã giải ngũ. Sau đó số lượng nhân viên của Ban đặc vụ đã được tăng cuờng nhưng đến tận cuối thế kỷ XIX, tổng số nhân viên của Ban đặc vụ vẫn không quá 30 người. Ban đầu mỗi nhân viên của Ban đặc vụ chỉ được hưởng mức lương 4-7 USD/ngày và không có nhiều cơ hội để thể hiện khả năng của mình. Thậm chí các nhân viên của Ban đặc vụ này còn không có huy hiệu như nhân viên của những lực lượng hành pháp khác. Phải đến tận năm 1873, các nhân viên đặc vụ mới được sử dụng huy hiệu kim loại có dòng chữ “Sở Đặc vụ Hoa Kỳ”.

Khi chiến tranh Mỹ và Tây Ban Nha xảy ra, Quốc hội Mỹ yêu cầu Sở Đặc vụ bảo vệ tổng thống 24/24 giờ. Khi đó Sở Đặc vụ không chỉ phải truy bắt gián điệp Tây Ban Nha trên lãnh thổ Mỹ mà còn phải thu thập thông tin tình báo quân sự.

Thời điểm này, cả Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) lẫn Cục Điều tra liên bang (FBI) đều chưa ra đời. Sở Đặc vụ tập trung cả nhiệm vụ hoạt động gián điệp và phản gián. Chính vì vậy mà cả quân đội lẫn Bộ Tư pháp đều cho rằng Sở Đặc vụ tập trung quá nhiều quyền hạn nên ngay sau khi chiến tranh vừa kết thúc, cơ quan này đã bị tước bỏ bớt quyền hạn và quay trở về với những nhiệm vụ ban đầu nhưng vẫn tiếp tục duy trì nhiệm vụ bảo vệ Tổng thống Mỹ lúc đó là William McKinley.

Thời gian đó, hàng ngày Tổng thống McKinley đều nhận được những cú điện thoại nặc danh có nội dung đe dọa từ những kẻ vô chính phủ. Do sự ép buộc của tình thế, Quốc hội Mỹ đã nới lỏng một số hạn chế liên quan đến công tác bảo vệ tổng thống của Sở Đặc vụ nhưng vẫn chưa coi đây nhiệm vụ chính thức của cơ quan này.

Cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, những phần tử theo chủ nghĩa vô chính phủ đã sát hại Tổng thống Pháp Sadi Carnot, Thủ tướng Tây Ban Nha Antonio Canovas, Nữ hoàng Áo Elizabeth và Quốc vương Italia Humbert. Những hoạt động ám sát này đã ảnh hưởng nặng nề đến Leon F.Czolgosz – một phần tử theo chủ nghĩa vô chính phủ người Ba Lan tại Mỹ. Khi thăm dò được rằng Tổng thống William McKinley sẽ tham dự một cuộc triển lãm, hắn đã lên kế hoạch ám sát nhằm vào ông William McKinley.

Lợi dụng cơ hội Tổng thống gặp gỡ những người tham quan triển lãm, hắn đã tiếp cận được với ông ở cự ly chỉ cách khoảng 1 mét. Khi đó, xung quanh Tổng thống William McKinley có 3 nhân viên đặc vụ và 4 quân nhân. Kẻ ám sát đã rút khẩu súng ngắn giấu trong tay áo và bắn liên tiếp 2 phát vào W. McKinley trong đó 1 phát đạn bắn trúng vào dạ dày đã giết chết vị Tổng thống thứ 25 của nước Mỹ.

W. McKinley là Tổng thống Mỹ thứ ba bị ám sát. Cái chết của ông đã khiến Quốc hội Mỹ nhìn nhận vấn đề đảm bảo an ninh cá nhân của tổng thống Mỹ một cách thận trọng hơn trước. Tổng thống kế nhiệm Theodore Roosevelt đã yêu cầu giao nhiệm vụ này cho Sở Đặc vụ.

Đến năm 1906, Quốc hội Mỹ mới chính thức quyết định giao cho Sở Đặc vụ phụ trách bảo đảm an ninh cho tổng thống và cung cấp kinh phí cho hoạt động này

TV (Tổng hợp)

Facebook
Twitter
LinkedIn
Telegram
Pinterest

Tham khảo thêm

Dịch vụ thám tử